Thông báo
Chương 36
Lâm đứng trước cửa phòng nhìn vào , nhìn nó khóc , tim Lâm nó nhói lên từng cơn '' Hy àk !! Tớ xin lỗi tớ không thể nói cho cậu biết được . Nhưng tớ sẽ giúp cậu quên đi thằng đó , ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu '' Lâm mỉm cười nhẹ chứa đầy nổi khó xữ , rồi nhẹ nhàng rời khõi nhà nó .
Trong phòng nó :
- Chị ơi ..._ My khẽ nho nhỏ tiếng kêu nó .
Vẫn không một tiếng trả lời , hình như nó vẫn đang khóc .
- Mình....về thôi chị _ My cuối đầu xuống ,đưa tay lau đi giọt nước mắt cuối cùng còn đọng lại trên mi mắt nó .
- Hả ??? À....ừ , về thôi _ nó giật mình nhìn lên , rồi bần thần ậm ự .
My đỡ nhẹ nó dậy cả 2 , từ từ bước ra khõi căn nhà đó rồi vụt mất .
Quay lại tối hôm qua :
Sau khi tiễn nó vào nhà , hắn cười thật tươi nhìn bóng nó khuất dần sau cánh cửa , rồi mới quay xe chạy .
Đạp được gần đến nhà , hắn nhìn thấy phía trước nhà mình có một toáng người mặc toàn đồ đen , đã đứng canh sẵn hai bên . Hắn nhìn bọn chúng một cách khó hiểu , và nghi ngờ .
- Chào thiếu gia _ thấy hắn , bỗng nhiên cả đám người vội chạy lại đứng trước mặt hắn , cả đám cùng gập người 90 độ mà chào .
- Mấy người là ai vậy ??? Sao lại ở đây???_ hắn đưa cái mặt khó hiểu mà nhìn chúng .
- Chúng tôi đến đây để đưa thiếu gia về _ Một tên lên tiếng nói .
- Về đâu ???_ hắn nheo mắt hỏi cộc lốc .
- Đương nhiên là về nhà ạ _ tên đó tiếp lời .
- Mấy người đang đứng trước cỗng nhà tôi đó _hắn chỉ vào nhà rồi nói .
- Đúng là cậu ấy mất trí nhớ thật rồi .
- Ừ nhìn mặt cậu ấy còn không nhận ra chúng ta mà .
Tiếng xầm xì to nhỏ vang lên :
- Rốt cuộc mấy người có xích ra cho tôi vào nhà không???_hắn tức giận quát .
- Xin lỗi , nhưng chúng tôi có lệnh phải đưa cậu về _ tên lúc nãy lại nói tiếp .
- Về là về cái quái gì chứ ??? Tôi nói là nhà tôi mấy người hiểu không ??? Cút hết đi_ lúc này cơn thịnh nộ trên người hắn dâng lên , hắn luồn qua định bước vào nhà thì một tên nắm tay lại :
- Xin cậu chủ hãy theo chúng tôi ạ _ tên đó nắm chặt tay hắn .
Hắn bức mình , quay lại hất văng cái tay của tên đó ra , và giọng một cái nắm đấm trời giáng vào mặt tên đó .
Cả bọn thấy vậy , quay quanh hắn , hắn nhìn lần lượt xung quanh , chúng đông lắm có khoảng cỡ 30 tên . Hắn lùi lại cởi cái áo khoác ra , vứt về phía đằng sau . Từ từ quan sát từng tên , rồi xông vào đánh .
Hắn đánh từng tên , từng tên ngã gục ,được một lúc sau thì :
- Rầm _ một tên dùng cây gỗ đánh vào đầu hắn làm hắn ngã quỵ xuống .
- Xin lỗi cậu chủ nhưng chúng tôi hết cách rồi _ tên đó khẽ nói , rồi khiêng hắn lên một cái xe đen bóng loáng rồi vụt đi tới sân bay .
Và rồi chiếc máy bay cũng cất cánh đem hắn đến nơi không có nó .
Sáng hôm nay , ánh nắng chói lòa len lõi chiếu vào hắn , làm hắn khẽ nheo mắt ngồi dậy , hắn khẽ nhíu mày vì cảm thấy hơi đau đau ở đầu . Hình ảnh căn phòng mờ nhạt dần hiện lên trên đầu hắn , một căn phòng hoàn toàn xa lạ , bao gồm : một cái máy chơi bóng rỗ , một cái kệ sách to tướng , một cái ti vi cũng to không kém , xung quanh lại treo toàn hình hắn . Hắn khẽ chóng tay ngồi dậy để nhìn cho rõ hơn , '' Đây là đâu ,sao đàu mình đau quá .., đúng rồi tối qua mình đánh nhau với một bọn người , rồi hình như có cái gì va vào đầu thì phải '' Hắn đang suy nghĩ thì cánh cửa phòng chợt mở ra :
- Con trai ....con tĩnh rồi sao......._ một người phụ nữ , vóng dáng tao nhã bước vào , vội chạy ngay đến bên giường hắn .
- Bà là ai ???_ hắn khẽ nghiêng đầu nói .
- Đúng là con mất trí thật rồi , ngay cả mẹ mà con cũng không nhận ra sao _ người phụ nữ , đôi mắt đã rưng rưng nước .
- Bà là mẹ tôi sao ???_ hắn đưa con mắt nghi ngờ nhìn người nhận là mẹ mình .
- Con không tin mẹ sao .................._ mẹ hắn nhìn hắn một cách thất vọng rồi đứng dậy tiến về cái phía tủ sách , lấy một cái quyển gì đó trông to lắm .
- Đây là con lúc mới sinh ra , còn đây là con lúc học cấp 1 , cái này lúc con học cấp 2 , và đây là hình con chụp chung với mẹ trong lần sinh nhất thứ 15 _ mẹ hắn chỉ lần lượt từng hình rồi nói , từng hình đều có hình bà ấy chụp chung với hắn .
- Vậy bà là mẹ tôi thật ư ???_ hắn tròn mắt nhìn mẹ mình .
Mẹ hắn không nói gì , chỉ khẽ gật đầu rồi mỉm một nụ cười hiền hậu .
- Con xin lỗi mẹ , vì đã có lời lẽ vô phép như vậy _ đôi mắt hắn bỗng dịu đi , và khẽ chòm tới ôm mẹ mình .
- Không sao , không sao chỉ cần bây giờ con quay về là được rồi _ mẹ hắn cũng khẽ ôm hắn tay vỗ nhẹ phía sau lưng .
- Nhưng đây là đâu vậy mẹ ???_ hắn nhìn xung quanh rồi nói .
- Đây là nhà của chúng ta _ mẹ hắn nhẹ nhàng nói .
- Nhưng ...................._ hắn đang định nói gì đó thì :
- Con yên tâm ,có lẽ bây giờ con nhìn thấy mọi thứ đều xa lạ nhưng mẹ sẽ tìm cách cho con phục hồi lại trí nhớ _ mẹ hắn khẽ xoa đầu rồi mỉm cười nhẹ .
- Không phải vậy , Hy........................._ một lần nữa câu nói chưa được nói ra thì :
- Anh Rin .....................
Ai đang gọi hắn ???Chương 38
Chiếc xe lăn bánh thật nhanh đến bệnh viện , cả 3 người vội vã chạy vào , thì gặp một vị bác sĩ trẻ với cái kính trên mắt :
- Bác sĩ , bà tôi bị sao vậy ạ ???_ nó cầm tay bác sĩ lay lay , hối hả nói .
- Mẹ tôi có làm sao không bác sĩ _mẹ nói cũng hối hả hỏi .
- Các vị bình tĩnh đi , cả 3 người đi theo tôi lại đây _ vị bác sĩ trẻ , khẽ an ủi nó , rồi dẫn cã 3 người đến trước phòng bệnh .
Nó đưa mắt nhìn qua cửa kính , người bà mà nó kính trọng nhất trên đời này , đang tìu tụy trên chiếc giường bệnh , nước mắt nó khẽ rớt :
- Bà ấy có một khối u ác tính , nhiều lần tôi đã khuyên nhủ bà nên phẫu thuật , thế nhưng bà lại không đồng ý , bà nói mình còn phải chăm lo cho đứa cháu gái , chợt ngày hôm trước bà đem 2 đứa con của tôi đến , và đồng ý phẫu thuật , nhưng có vẻ vì để quá lâu nên khi phẫu thuật xong , bà ấy đã rơi vào trạng thái ngủ mê , và không biết khi nào tỉnh dậy _ vị bác sĩ từng từng tiếng một nói .
- Sao có thể như vậy được ??? Một khối u ác tính ư ?? Tôi không tin ??? Tôi không tin _ nó hét toáng lên , với 2 dòng nước mắt tuôn rơi trên hàng mi .
- Hy àk !! Con bình tĩnh đi _ mẹ nó vội ôm nó vào lòng , cả My cũng vội chạy lại ôm nó .
- Mọi người nên bình tĩnh , tuy hiện giờ bà ấy đang trọng trạng thái như vậy , nhưng chúng tôi vẫn cung cấp đầy đủ thức ăn , và nước vào cơ thể bà . Và tôi tin chẵng bao lâu nữa bà sẽ tỉnh dậy thôi , vì vậy mọi người đừng quá lo lắng _ bác sĩ từ tốn nói .
- Không _ nó hét lên rồi giật mạnh thoát khõi vòng tay của My và mẹ nó , và chạy một cách vô thức về phía trước .
- Chị Hy !!_ My vội hét lên .
- Hãy để chị con nó được yên tĩnh lúc này _ mẹ nó nhìn nó chạy quay sang My bình tĩnh nói .
- Mời bà theo tôi , để chúng ta nói rõ hơn về việc này _ vị bác sĩ đề nghị .
...
Lúc này ở một nơi khác :
- Anh Rin ăn cơm có ngon không ạ ???_ Lam dịu dàng hỏi .
- Àk ừ _ hắn gật đầu đại , hắn cảm thấy mình dường như có một linh cảm không tốt làm hắn cảm thấy lo lắng cho nó .
- Rin con ăn nhiều vô đi _ mẹ hắn mỉm cười hiền hậu nói .
- Anh Rin còn nhớ không ??? Trước đây anh rất thích ăn món này đó _ Lam đưa đũa chỉ vào dĩa thịt gà .
- Xin lỗi tôi không nhớ gì cả _ hắn lắc đầu nói .
- Lam con đừng buồn nha , từ từ Rin nó cũng nhớ mà _ mẹ hắn vội nắm tay an ủi Lam .
- Dạ không sao , con đã chờ anh ấy 2 năm và bây giờ chờ anh ấy nhớ lại cũng không sao _ Lam mỉm cười nhẹ , một nụ cười dịu dàng .
- Cậu đã chờ tôi 2 năm sao ??_ hắn quay sang hỏi .
- Con không biết , khi con đi , con bé đã buồn như thế nào đâu _ mẹ hắn vội vàng nói .
- Tôi xin lỗi _ hắn quay sang nói , hắn không biết vì sao mình phải xin lỗi , nhưng hắn nghĩ phải đợi một người , chắc cảm giác ấy rất tệ , nên hắn cảm thấy mình có lỗi vô cùng .
- không sao đâu ạ , chỉ cần được nhìn thấy anh , thì dù có đợi lâu đến mấy em cũng chấp nhận _ Lam khẽ dịu dàng nói , trong mắt Lam nó ánh lên vài tia hy vọng .
Nghe Lam nói , hắn chợt cảm thấy mình có lỗi nhiều hơn , bởi vì trong lòng hắn bây giờ chỉ có nó mà thôi , chợt hắn nghĩ đã đến lúc mình nên nói ra tất cả :
- Mẹ àk !!_hắn quay sang mẹ mình nói .
- Sao vậy con trai ???_ mẹ hắn tròn mắt nhìn hắn .
- Con......con muốn quay về nơi cách đây 2 năm con đã sống .
...
Nó chạy nhanh lắm , vừa chạy nước mắt nó rơi , bà của nó , tình yêu của nó , tất cả trong phúc chốc không một lý do mà tìm cách bỏ rơi nó , liệu nó đã sai gì chứ ???
Nó chạy được một lúc , rồi ngồi xuống lề đường mà khóc nức nở :
Lần đầu tiên mà nó khóc nhiều đến như vậy , khóc đến nổi nước mắt nhòa cả đi , và dường như nó không nhìn thấy bất cứ cái gì phía trước mình nữa rồi . Chợt :
- Cô em , làm gì ở đây khóc một mình thế này , đi chơi với tụi anh không ??_ 2 thằng côn đồ từ đâu đi lại .
Nó nghe tiếng , đứng thẳng dậy , nhìn hai tên đó :
- Các người dẫn tôi đến nơi có ánh sáng chứ ??? Ở đây tối quá , tôi chẳng nhìn thấy gì cả _ nó bần thần nói .
- ...........Àk...ừ cứ đi theo bọn anh _ tụi nó nhìn nhau chẳng hiểu nó nói gì nhưng cũng giả vờ gật đầu .
- Vậy chúng ta đi _ nó nhìn 2 tên đó rồi nói .
Liệu nó có bị làm sao không ?? Còn hắn , khi hắn nói ra , thì chuyện gì sẽ xảy ra ???Chương 39
- Rin con quay về đó là gì ??_ mẹ hắn đang ăn , bỗng bỏ đũa xuống , nghiêm mặt hỏi .
- Đúng đó anh quay về đó làm gì cơ chứ ???_ Lam cũng quay sang hỏi hắn .
- Con.........con ......có người đang chờ con ở đó _ hắn ngập ngừng một lúc rồi nói toẹt ra .
- Ai ???_ Cả Lam và mẹ hắn cùng đồng thanh hỏi .
- Dạ đó là ...................................._ hắn đang nói thì :
- Chào cả nhà _ một người đàn ông bước vào , với dáng vẻ lịch lảm .
- Baaaaaaaaaaa_ thấy vậy Lam vội chạy nhanh lại , ôm chầm lấy người đàn ông ấy .
- Mời anh vào , ngại quá anh vào đúng giờ này , mà chẳng ra đón tiếp kịp _ mẹ hắn cũng đứng vội dậy nở một nụ cười lịch sự .
- Đây là ................................._ hắn quay sang nhìn người đó , không biết tại sao hắn cảm thấy chẳng thiện cảm tí nào .
- Đây là ba em , có lẽ anh cũng đã quên rồi _ My đưa tay chỉa sang ba của mình nói .
- Cháu đã về rồi sao , trông khác hẳn _ ba Lam vừa nói vừa đi lại chỗ hắn .
- Cháu chào bác _ hắn đứng dậy lễ phép chào .
Cả 4 quay quần bên chiếc bàn :
- Bệnh của chị nhà bên đó sao rồi anh _ mẹ hắn lên tiếng hỏi .
- Cũng đỡ hơn rồi , nhưng cứ ho mãi thôi _ ba Lam chậc lưỡi nói .
- Vậy phải tìm cách chứ để như vậy là khong ổn rồi đấy ạ _ mẹ hắn cuối đầu xuống nói .
- Ừ tôi cũng nghĩ vậy . Àk mà cháu có khỏe không ???Không tiện gì thì cứ bảo bác_ ba Lam quay sang đưa tay lên vai hắn hỏi .
- Dạ khỏe bác ạ _ hắn khẽ nhẹ nhàng nói .
- Ừ , đúng là tôi lẫm cẫm rồi , tôi hiệu trưỡng cái trường của nó học ở dưới , thế mà tôi lại đi tìm ở đâu xa _ ba Lam khẽ bật cười nói .
- Vâng , chắc chúng ta đều đã lẩm cẩm hết rồi _ mẹ hắn khẽ mỉm cười nhẹ .
- Tôi sang đây , để nói với chị , chuyện hôn ước của tụi nhỏ , cũng đã đến lúc rồi chị nhỉ ????????_ba Lam từ tốn nói .
- Vâng _ mẹ hắn khẽ gật đầu .
- Hôn ước cơ ạ ???_ hắn tròn xoe mắt nhìn mẹ mình .
- Ừ là hôn ước của con với Lam đó , bây giờ tụi con cũng đã đủ tuổi rồi còn gì _ mẹ hắn quay sang khẻ nói .
- Thế nhưng con vẫn không nhớ được gì cả _ hắn lắc đầu nói .
- Không sao , con cưới Lam rồi nhớ cũng chưa muộn mà _ mẹ hắn bật cười rồi nói .
- Nhưng.........
- Mọi chuyện quyết định vậy chị nhé ?? Tháng sau , chờ anh nhà về rồi chúng ta tiến hành lễ cười luôn , con gái tôi chắc cũng mong có chồng lắm rồi _ ba Lam khẽ quay sang chọc con gái mình .
- Ba này ........._ Lam đõ mặt , đánh nhẹ vào mình ba của mình .
Cả nhà bật cười lên , chỉ ngoại trừ hắn là vẫn đăm chiu suy nghĩ .
.....
Quay lại với nó :
Nó chẵng còn muốn biết gì xung quanh nữa , và nó cũng chẵng nhận thức được gì cả . Cứ đi theo bọn côn đồ đó mà thôi , có lẽ bây giờ đây nó muốn nhìn thấy ánh sáng , nhưng thứ ánh sáng ấy dường như đã biến mất rồi :
- Đúng là hàng ngon .
- Ừ nhìn mặt xinh đẹp thế này mà lị .
- Nhưng ăn nói thì giống bị thần kinh .
Cả lũ côn đồ cùng nhau dắt nó đi và tám thì :
- Đứng lại _ tiếng một người con trai lanh lảnh lên , làm cả đám quay đầu lại :
- Mày muốn gì đây nhóc ???_ một tên lại xách cổ áo người con trai đó lên .
- Tao muốn cô ấy _ người con trai hất mạnh tay tên côn đồ , chỉ về phía nó nói .
- Mày là thằng nào mà ngon nhỉ ??? Đòi dành mồi ngon của tụi này àk .
- Mồi ngon ??? Mày nói ai là mồi ngon vậy ???
- Tao nói con nhỏ đó , sao chẵng phải mày cũng vì nó ngon mà lại giành với tụi này sao .
Người con trai , tức đến sôi máu , xông vào đánh từng tên . Nhất là cái tên vừa nói ra câu đó , bị đánh , đến nổi máu bắn đầy cả ra . Một lúc sau cả đám đã bị đánh một cách thê thảm , đều cong *** bỏ chạy . Người con trai phủi tay rồi tiến lại phía nó :
- Cậu bị sao vậy hả ???_ người con trai quay nó về phía mình , nhìn chằm chằm vào đôi mắt long lanh , đầy nước của nó .
- Lâm àk ?? Tôi cần ánh sáng , ánh sáng , tôi không thấy gì cả _ nó bâng quơ nói , rồi cười nhạt , một nụ cười như tắt đi mọi tia hy vọng .
- Có chuyện gì đã xảy ra vậy ???_ Lâm lo lắng đưa tay lên vai nó hỏi ,.
- Tất cả đều đã rời bỏ tôi mà đi rồi , người tôi yêu , người bà đáng kính của tôi , đều đã rời bỏ tôi ........................._ nó bật khóc , lại khóc , hôm nay nó khóc quá nhìu rồi , thế nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn ra mãi không thôi .
- Không , không ai bỏ cậu cả , chẵng phải cậu còn mẹ , còn em mình sao _ Lâm khẽ ôm chặt lấy nó .
Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 640x454 và size là 127KB
Lâm ôm chặt nó , như để giải tỏa nổi đau của nó lúc này . Nó lại khóc và tiếp tục khóc , nước mắt của nó thấm ước cả bờ vài Lâm .
Một lúc sau nó khẽ đẩy Lâm ra :
- Tôi muốn về nhà _ Nó khẽ nói .
- Nhà ??? _ Lâm khẽ hỏi vì không biết nhà nó ở đây là nhà nào .
- Ngôi nhà của những người rời bỏ tôi _ nói đến đây Lâm đã chợt nhận ra . Vội lái xe đưa nó về nhà .
Chiếc xe dừng trước cửa nhà :
- Cảm ơn cậu đã chỡ tôi tới đây _ nó khẽ nói rồi vội quay lưng bước vào nhà .
Mở cửa bước vào , nó tưỡng như những kỷ niệm vừa mới còn ở đây , những ngày tháng cả 3 người bên nhau , những tiếng cười vẫn còn vang rộ lên trên tâm trí nó , thế mà giờ đây một mình nó ngồi đây với bóng tối . Nó không muốn bật đèn lên vì nó sợ người khác nhìn thấy hết tâm can của nó . Nó còn nhớ rõ như in , những ngày tháng mới đầu quen hắn , những tiếng cãi lộn cứ vang cả lên , lúc ấy bà lại là người khuyên can , rồi cả 2 đứa cứ nhảy vào mà ôm bà , cứ tranh giành bà mãi thôi . Nghĩ lại giống con nít thật , thế nhưng những ngày tháng đó đâu mất rồi , để lại bây giờ một mình nó đây ngồi lẽ loi trong bóng tối . Người giải thoát nó khõi thế giới màu đen , bây giờ lại trả y nguyên về vị trí cũ , nếu như vậy thì hắn đừng đến bên nó , đừng làm nó yêu hắn , để giờ đây nó còn đau khỗ hơn khi xưa .
...
Lâm ở bên ngoài , ngồi trước cửa nhà nó , mắt thì cứ nhìn vào trong , Lâm lo sợ , liệu có chuyện gì xảy ra với nó không , vì vậy Lâm đã không về nhà , mà quyết định ở đây trông coi nó . Ít nhất , bây giờ đây là điều mà Lâm có thể làm cho nó , mặc cho con tim Lâm , vẫn đang rĩ máu .
...
Một người khóc , một người đau lòng . Còn người còn lại thì cũng chẳng vui sướng gì hơn . Hắn đang lo lắng về cái vụ đính hôn , chẵng biết cái quá khứ đó là cái chết tiệt gì , nhưng bây giờ hắn muốn thoát khõi đây , mặc dù ở đây có mẹ , nhưng hắn chẳng cảm giác được tí nào là 1 gia đình . Hắn nhớ nó , và hắn lo lắng cho nó , điều đó là điều đang xâm chiếm đầu óc hắn . Nhất định hắn sẽ tìm cách quay về .
3 người cùng đau khỗ , liệu chuyện có diễn biến tốt hơn ở cháp sau ???Chương 40
Nó khóc , khóc mãi đến tận khuya , thì ngả đầu dựa vào tường ngủ , tuy đã ngủ nhưng tại sao những giọt nước mắt vẫn lăn chảy dài trên khuôn mặt đó .
Nó đang mơ , mơ về những chuỗi ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời của nó . Thế nhưng đùng một cái cả 2 người nó yêu thường đều rời xa nó , nó giật mình tỉnh dậy , những tia nắng sớm chiếu vào mắt nó , nó khẽ cười nhạt . Nó ước gì những điều đó chỉ là giấc mơ thôi , và khi tỉnh dậy nó lại được ở bên họ , được cùng cười , cùng khóc với bà và hắn . Nhưng ông trời đã không thực hiện được điều ước nhỏ nhoi này , nó thầm nghĩ có lẽ ông trời củng ghét bỏ nó , như bà và hắn vậy .
...
Lâm đã ngồi ở ngoài cả một đêm , mà không hề chợp mắt tí nào . Lâm ước gì , mình có thể nói ra tất cả để nó không đau buồn như thế này , nhưng vì em gái Lâm lại đành im lặng .
- Cậu vẫn còn ở đây àk ???_ tiếng nó từ phía sau vọng lên , làm Lâm giật mình thoát khõi những suy nghĩ .
- Àk.......................ừ _ Lâm ậm ự rồi lại gật đầu .
- Cậu ở đây làm gì vậy ???_ nó lại hỏi tiếp , chẵng biết sao hôm nay nó lại hỏi nhiều như vậy .
- Tôi chờ em _ Lâm quay lại khẽ mỉm cười nói .
- Chờ tôi làm gì cơ chứ ???_ nó nhăn mặt hỏi .
- Thì ....chờ đi học chứ làm gì _ Lâm đáp nhanh rồi chỉ về phía chiếc xe .
Nó bật cười , một nụ cười nhỏ nhoi suốt từ hôm qua đến giờ . Nụ cười khiến tim Lâm đập rộn ràng và cũng phần nào đó bớt đi sự lo lắng .
- Không đi sao ?? Đứng ngẩn ngơ gì thế _ nó khó chịu nói khi Lâm cứ thẫn thờ mãi .
- Ờ đi chứ _ Lâm gật đầu nhìn cứ ngu ngu làm sao .
Lâm lao xe đi , lâm không biết vì sao sáng này , hành động và lời nói của nó khác lạ đến như vậy , có lẽ hình như là nó lại đang tạo nên một lớp bọc cho mình , một lớp bọc mạnh mẽ , chứ không phải là cái lớp mặt nạ trong quá khứ nữa .
Nó ôm chặt Lâm , vì Lâm lao xe nhanh quá , mặc dù nhanh nhưng nó vẫn nhìn thấy rằng đây không phải là con đường đến trường .
- Này....này....đi....đâu....thế ??_ nó ú ớ hỏi .
Không biết vì đi nhanh quá Lâm không nghe , hay là Lâm đã nghe nhưng không trả lời nó .
......
Từ tối qua đến giờ hắn chẵng chợp mắt được tí nào , hắn mãi mê nghĩ xem làm sao thoát khõi được cái vụ đính hôn chết tiệt này . Nếu nói thẳng ra , hắn sợ mẹ hắn sẽ buồn , nhưng biết còn cách nào nữa đây . Thôi nằm nghĩ cũng chẵng ra cái gì , hắn đành , uể oải bước xuống nhà :
- Sao con dậy sớm thế ???_ tiếng mẹ hắn vang lên làm hắn giật cả mình .
- Dạ ........tại con ngủ không được _ hắn cười gượng trả lời .
- Anh Rin _ Lam từ ngoài cỗng bước vào đã kêu to tên hắn . Hắn giật mình quay ra ngoài , rồi thở dài mệt mỏi .
- Công chúa bé nhỏ của Bác đến rồi sao _ mẹ hắn niềm nở đón Lam , trong khi hắn cứ thở dài mãi không thôi .
- Hôm nay con đến vì muốn đi chơi công viên với anh Rin _ Lam nhanh chóng nói ngay mục tiêu của mình .
Hắn đang uống nước , xem sặc ra ngoài , nhưng đành nuốt trọng nhìn Lam .
- Ừ vậy 2 đứa lại đây ăn sáng nhanh rồi đi _ mẹ hắn đưa tay ngớac cả 2 người lại .
- Nhưng....mẹ àk !! Con cảm thấy hơi mệt _ hắn gãi đầu nói .
- Mệt thì phải ra ngoài cho nó mát mẽ , chứ mệt ở trong nhà nó u ám càng mệt thôi con _ mẹ khuyên nhủ hắn .
- Nhưng.................._ hắn ngập ngừng nói thì Lam đã xen miệng vào :
- Đúng đó anh , mình ăn nhanh rồi đi nào _ Lam kéo ghế ngồi sát hắn .
Mẹ hắn và Lam thì ăn sáng ngon lành , trong khi hắn chả muốn ăn tí nào , đang tìm cách nói với mẹ , thì lại phải đi chơi với Lam . Nhưng rồi một suy nghĩ thoáng qua trong đầu hắn '' Hay là mình nói với Lam luôn trực tiếp , làm vậy thì có hơi quá đáng với cô ấy , nhưng chuyện này không thể kéo dài mãi như vậy được '' hắn gật gù sau cái suy nghĩ của mình .
Sau buổi ăn sáng , hắn và Lam rời đi được một lúc thì ba Lam tới nhà . Có một cuộc nói chuyện đã diễn ra :
- Chúng ta sẽ tiến hành tổ chức đám cưới nhanh nhất có thể _ ba Lam uống một ngụm trà rồi nói .
- Liệu khi thằng bé nó nhớ ra ký ức của mình thì sao ???_ mẹ hắn lo lắng hỏi .
- Khi nào đến lúc đó hãy tính , bây giờ điều quan trọng là việc hợp tác của hai gia đình chúng ta , và cả tính mạng con gái tôi nữa .
- Nhưng tôi sợ ............................._ mẹ nó ngập ngừng nói .
- Tôi nói không sao đâu mà chị đừng lo lắng như vậy _ ba Lam trấn an mẹ hắn .
- Ừ , vậy khi nào thì chúng ta tổ chức đám cưới cho chúng nó _ mẹ hắn lắp bắp nói .
- Có thể là tuần sau , đợi anh nhà về rồi chúng ta làm đám cưới luôn thể _ ba lam khẽ một nở một cười đầy vẻ kinh doanh .
- Ừ.........vậy cứ theo ý anh là được rồi _ mẹ hắn gượng cười rồi đáp .
- Vậy xin phép chị tôi về _ ba Lam đứng lên nói , rồi bỏ đi một mạch .
Để lại mẹ hắn trong căn nha , nhìn theo bóng ông ta khuất dần . '' Liệu khi thằng bé nó nhớ ra mọi chuyện , nó có hận mình không ??? Việc mình làm bây giờ là đúng hay sai '' mẹ hắn trầm ngâm suy nghĩ .
Lâm chỡ nó đi đâu ??? Cuộc đi chơi của hắn với Lam sẽ như thế nào ???
